Không cầu kỳ, nặng tính nghi lễ như trà đạo Nhật Bản, cũng không quá thiên về kỹ thuật như trà sư Trung Hoa, nghệ thuật thưởng trà của người Việt mang đậm nét phong lưu, thanh cảnh và sự chân thành.
Trà Việt là cầu nối của những cuộc hàn huyên, là nơi khởi đầu của mọi câu chuyện và là sự lắng đọng tâm hồn giữa nhịp sống hối hả. Để có được một chén trà ngon, người yêu trà Việt tuân thủ quy tắc bất biến: "Nhất nước, nhì trà, tam pha, tứ ấm, ngũ quần anh".
"Nhất nước, nhì trà" – Gốc rễ của vị ngon
Nước pha trà phải là thứ nước tinh khiết nhất để không làm át đi hương vị tự nhiên của lá chè. Xưa kia, các bậc cao nhân thường dùng nước mưa hoặc những giọt sương đọng trên lá sen vào sáng sớm để pha trà, tạo nên sự hòa quyện tuyệt đối giữa đất trời. Trà ngon phải là trà được hái từ những vùng cao, nơi mây phủ quanh năm như chè cổ thụ Suối Giàng hay chè Thái Nguyên nức tiếng.

Tùy theo sở thích, người thưởng trà có thể chọn trà xanh (trà mộc) để giữ nguyên hương vị chát dịu, hậu ngọt và mùi cốm non đặc trưng của lá chè tươi. Đỉnh cao hơn là trà ướp hoa, nơi người Việt dùng các loại hoa quý như sen, nhài, cúc, ngâu để ướp. Kỳ công nhất là trà sen Tây Hồ, nơi mỗi kg trà cần đến hàng ngàn bông hoa sen được hái khi mặt trời chưa kịp mọc để giữ trọn vẹn hương linh cốt túy của đất trời.
"Tam pha, tứ ấm" – Kỹ thuật và đạo cụ
Pha trà là một nghệ thuật đòi hỏi sự kiên nhẫn và tinh tế. Người pha trà phải hiểu rõ tính chất của từng loại trà để điều chỉnh nhiệt độ nước cho phù hợp, thường từ 80°C đến 90°C, nhằm tránh dùng nước sôi sùng sục làm "cháy" lá trà khiến vị trở nên đắng gắt.

Bộ ấm chén cũng được lựa chọn kỹ lưỡng, thường là ấm đất nung để giữ nhiệt và tôn lên hương vị. Trước khi pha, ấm và chén đều phải được tráng qua nước sôi để khử trùng và làm ấm, giúp hương trà tỏa ra ngào ngạt ngay khi vừa chạm nước.
"Ngũ quần anh" – Tri kỷ bên chén trà
"Quần anh" chính là những người bạn cùng thưởng trà. Người Việt hiếm khi uống trà một mình trong sự cô độc; trà là để sẻ chia. Trong một buổi trà chiều, khi chén trà được nâng lên ngang mũi để cảm nhận hương thơm, rồi mới nhấp một ngụm nhỏ để vị chát tê nhẹ trên đầu lưỡi và cái ngọt hậu đọng lại nơi cổ họng, đó là lúc mọi khoảng cách giữa người với người được xóa bỏ.

Ngày nay, trà Việt đang chứng kiến một cuộc phục hưng mạnh mẽ. Những không gian trà đạo hiện đại mọc lên ở các đô thị lớn không chỉ thu hút những bậc cao niên mà còn lôi cuốn cả giới trẻ. Việc tìm về với chén trà mộc hay tìm hiểu về cách ướp trà sen thủ công đang trở thành một phong cách sống "chậm", giúp con người cân bằng lại tâm hồn trong thế giới số.
Thưởng trà không chỉ là uống một thức giải khát, mà là thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật của thiên nhiên và sự khéo léo của con người. Mỗi chén trà xanh trong trẻo chứa đựng cả nắng gió vùng cao, cả hương vị đất đai và lòng hiếu khách của người Việt, bền bỉ qua bao đời như chính sức sống của cây chè trên những đỉnh núi mù sương./.

Bình luận
0