Bình Hưng, một trong “Tứ Bình” vang danh của vùng biển Cam Ranh.
Bình minh trên đảo và những câu chuyện kể

Chuyến tàu sớm đưa chúng tôi rời khỏi đất liền, băng qua làn nước xanh ngắt để đặt chân lên đảo. Đón đoàn tại cầu cảng là Trần Trí Huân, một hướng dẫn viên địa phương với làn da rám nắng đặc trưng. Anh Huân dẫn chúng tôi men theo những con đường nhỏ quanh co, nơi những ngôi nhà san sát nhau tạo nên một không gian cộng đồng ấm cúng.

"Ở Bình Hưng, cảnh quan không chỉ có biển. Bạn sẽ thấy sự giao thoa giữa núi đá và đại dương. Cuộc sống của người dân ở đây gắn liền với những mùa biển. Sáng sớm là lúc nhộn nhịp nhất khi tàu cá về, nhưng sau đó, cả hòn đảo lại chìm vào sự yên tĩnh, chỉ còn tiếng sóng và gió. Chúng tôi luôn cố gắng giữ gìn sự nguyên sơ này để du khách cảm nhận được hơi thở thật nhất của đảo", anh Huân chia sẻ.

Hình ảnh anh Huân với nụ cười rạng rỡ.
Anh Huân nói thêm về tâm nguyện của những người làm du lịch bản địa khi đối mặt với làn sóng đô thị hóa. Anh nhấn mạnh rằng giá trị cốt lõi của Bình Hưng không nằm ở những công trình nhân tạo mà chính là sự thanh bình, yên ả của một làng chài tách biệt với thế giới bên ngoài.

Người hướng dẫn viên tận tâm cũng bày tỏ mong muốn mỗi du khách đặt chân đến đây không chỉ để chiêm ngưỡng vẻ đẹp nhất thời, mà còn cùng người dân chung tay giữ gìn không gian xanh, bảo vệ môi trường biển để hệ sinh thái san hô và nguồn lợi thủy sản mãi bền vững. Với anh, việc duy trì nhịp sống chậm và sự tĩnh lặng vốn có của đảo là cách tốt nhất để bảo tồn hồn cốt quê hương, giúp du khách luôn tìm thấy một nơi trú ẩn tinh thần đúng nghĩa giữa lòng đại dương.

Cuộc sống của người dân ở đây gắn liền với những mùa biển.
Chuyện nghề và lòng hiếu khách bên những lồng bè tôm hùm
Điểm nhấn của hành trình chính là trải nghiệm tại bè nuôi tôm hùm và cá của ông Trần Văn Đãi. Giữa vịnh nước êm đềm, những chiếc bè gỗ nhấp nhô trở thành "căn nhà trên biển" của những người ngư dân can trường.

Ông Đãi, với đôi tay chai sần vì lưới và mồi cá, hồ hởi giới thiệu về cơ ngơi của mình. Ông cho biết, nghề nuôi tôm hùm ở đây không chỉ là sinh kế mà còn là niềm tự hào của người dân Bình Hưng.

"Nuôi tôm hùm cực lắm, phải canh nước, canh mồi mỗi ngày. Bè của tôi hiện có hàng nghìn con tôm đang trong kỳ sinh trưởng. Con tôm ở vùng nước này thịt chắc và ngọt vì nguồn nước sạch, lưu thông tốt", ông Đãi nói khi nhấc một lồng tôm lên cho chúng tôi xem.


Đúng là đến với Bình Hưng, du khách không chỉ muốn ăn ngon, mà muốn thấy được cái tâm của người nuôi trồng thủy sản. Nhìn những con cá bớp, cá chim bơi lội dưới chân mình, đó mới là cái thú của biển cả.

Chúng tôi được tận tay cho cá ăn và nghe ông kể về những đêm trực bè đầy sương gió. Những câu chuyện của ông Đãi giúp chúng tôi hiểu rằng, đằng sau món đặc sản thượng hạng là cả một quá trình lao động bền bỉ, vất vả và không ít rủi ro.

Hình ảnh đôi bàn tay chai sần của ông Đãi cứ ám ảnh mãi trong tâm trí lữ khách, nhắc nhớ về một thứ tình đời nồng hậu, mặn mòi như muối biển.
Trong đoàn khách cùng tham quan, Đặng Gia Linh là bạn trẻ đến từ thành phố, không giấu nổi sự phấn khích trước không gian bao la và ẩm thực tươi rói tại chỗ. Linh chia sẻ: "Tôi đã đi nhiều nơi, nhưng cảm giác ngồi trên bè của chú Đãi, gió biển thổi lồng lộng và thưởng thức tôm hùm vừa bắt lên thực sự rất khác biệt. Nó không phải sự sang trọng của nhà hàng 5 sao, mà là sự tươi mới và chân chất. Đặc biệt, những lời kể của anh Huân giúp tôi thấy yêu thêm mảnh đất này hơn là chỉ đi xem cảnh".


Những người dân đảo hồn hậu.



Nụ cười tươi rói rực rỡ như nắng đảo của chị Bùi Thị Gái Lớn
Còn bà Đoàn Thị Chi lại ấn tượng mạnh với sự nhiệt tình của người dân: "Điều tôi nhớ nhất chắc chắn là nụ cười của người dân đảo. Từ lúc ngồi trên tàu đến lúc lên bè, ai cũng thân thiện. Trải nghiệm lặn ngắm san hô tại bãi Lớn hay dạo quanh bãi Chuối thực sự làm tôi quên đi hết những căng thẳng thường ngày. Bình Hưng có một sức hút rất kỳ lạ, bình dị nhưng khó quên".

Khi bóng hoàng hôn dần buông trên vịnh Cam Ranh, chia tay Bình Hưng không chỉ là rời xa một tọa độ địa lý, mà là tạm biệt một miền ký ức trong veo được dệt bằng nắng gió và lòng người. Hình ảnh anh Huân với nụ cười rạng rỡ hay đôi bàn tay chai sần của ông Đãi cứ ám ảnh mãi trong tâm trí lữ khách, nhắc nhớ về một thứ tình đời nồng hậu, mặn mòi như muối biển. Ở đó, vẻ đẹp không nằm ở những resort xa hoa, mà ẩn hiện trong nhịp chèo khua nước đêm trăng, trong bát canh chua cá bớp nghi ngút khói và cả trong cách người dân nâng niu từng rặng san hô dưới đáy vịnh sâu.

Bình Hưng như một "nốt lặng" quý giá giữa bản nhạc xô bồ của cuộc sống hiện đại, nơi mà thời gian dường như ngưng đọng để nhường chỗ cho sự chân thành lên tiếng. Những câu chuyện kể bên lồng bè hay phút giây đón bình minh trên đỉnh hòn Chút đã trở thành sợi dây vô hình gắn kết con người với mẹ thiên nhiên vĩ đại.

Thứ hành trang nặng nhất mang theo không phải là hải sản quý hiếm, mà là sự bình yên trong tâm hồn và niềm tin yêu vào những giá trị nguyên bản.

Bình Hưng như một "nốt lặng" quý giá giữa bản nhạc xô bồ của cuộc sống hiện đại, nơi mà thời gian dường như ngưng đọng để nhường chỗ cho sự chân thành lên tiếng.
Rời đảo, thứ hành trang nặng nhất mang theo không phải là hải sản quý hiếm, mà là sự bình yên trong tâm hồn và niềm tin yêu vào những giá trị nguyên bản. Đảo nhỏ ấy vẫn sẽ nằm đó, bình dị và kiêu hãnh giữa trùng khơi, đợi chờ những tâm hồn đồng điệu quay trở lại để viết tiếp bài ca về biển cả và tình người./.

Bình luận
0