Các nhà khoa học đã nghiên cứu thuốc ức chế PARP – nhóm thuốc điều trị đích được sử dụng trong ung thư buồng trứng, vú và tuyến tiền liệt – để hiểu nguyên nhân tại sao hiệu quả điều trị khác nhau giữa bệnh nhân.

Trong nghiên cứu, các lát cắt mô khối u buồng trứng được giữ sống trong phòng thí nghiệm, cho phép theo dõi trực tiếp sự thâm nhập và phân bố thuốc. Kết quả cho thấy thuốc không phân bố đồng đều: ngay trong cùng một khối u, có vùng nồng độ cao, vùng nồng độ thấp. Điều này giải thích tại sao các tế bào ung thư trong cùng một khối u lại phản ứng khác nhau.
Một phát hiện quan trọng là lysosome – cấu trúc nhỏ trong tế bào – có thể giữ lại một phần thuốc thay vì cho phép phân bố đều trong bào tương. Sự tích lũy này làm thay đổi thời gian và mức độ phơi nhiễm thuốc của từng tế bào, tạo ra khác biệt trong hiệu quả điều trị. Một số thuốc ức chế PARP như rucaparib và niraparib chịu ảnh hưởng này, trong khi olaparib không bị ảnh hưởng tương tự.
Phát hiện này nhấn mạnh tầm quan trọng của y học cá thể hóa. Đánh giá hiệu quả thuốc cần tính đến không chỉ khả năng đến khối u, mà còn cách thuốc phân bố trong vi môi trường u và bên trong tế bào. Nếu đặc điểm phân tử và phân bố thuốc của từng khối u được xác định rõ, liệu pháp điều trị có thể được điều chỉnh sát hơn với từng bệnh nhân.
Tuy nhiên, nghiên cứu hiện mới tiến hành trên mô khối u ngoài cơ thể. Trong thực tế, hệ tuần hoàn và cấu trúc bất thường của mạch máu khối u cũng ảnh hưởng đến phân bố thuốc. Vì vậy, cần thêm nghiên cứu trên mô hình động vật và quần thể bệnh nhân lớn để xác định mối liên hệ giữa cấu trúc khối u, phân bố thuốc trong lysosome và đáp ứng điều trị.

Bình luận
0