CHUYÊN TRANG VĂN HOÁ, DI SẢN, LỊCH SỬ, DU LỊCH

TÔN VINH CỘI NGUỒN, KẾT NỐI THỜI ĐẠI

Theo dõi chúng tôi trên các nền tảng

Di sản – Lịch sử

Chuyện về những người giữ lửa di sản làng quê

Hoàng Linh 12/06/2026 19:32 GMT+7

vtv8.vtv.vn - Giữa dòng chảy hối hả của kỷ nguyên số, nơi mà nhịp sống công nghiệp đang dần chiếm lĩnh mọi không gian, tại những miền quê yên bình của Việt Nam vẫn tồn tại những "ngọn lửa" bền bỉ cháy. Đó không phải là những ngọn lửa của ánh sáng vật chất, mà là ngọn lửa của ký ức, của bản sắc và hồn cốt dân tộc.

Những người giữ lửa ấy là các nghệ nhân, những bậc cao niên, những người nông dân một nắng hai sương – chính là những người đang ngày đêm âm thầm nối liền sợi dây giữa quá khứ huy hoàng và tương lai đầy thách thức.

Đằng sau mỗi mái đình, mỗi làng nghề truyền thống hay những làn điệu dân ca cổ, luôn có hình bóng của những con người tận tụy. Họ không chỉ gìn giữ nghề, mà họ đang giữ cả một "tâm hồn" của làng. Với họ, di sản không phải là những hiện vật khô khan trong tủ kính, mà là những hơi thở sống động trong nếp sống hàng ngày. Nghệ nhân Nhân dân, Nghệ nhân Ưu tú – những danh hiệu cao quý ấy chỉ là sự ghi nhận muộn màng, bởi thực tế, họ đã miệt mài với sứ mệnh bảo tồn từ khi mái tóc còn xanh cho đến lúc điểm bạc.

Tại các làng nghề gốm sứ truyền thống như Bát Tràng hay Chu Đậu, những nghệ nhân lớn tuổi vẫn kiên trì với từng đường nét thủ công thay vì máy móc. Họ hiểu rằng, mỗi món đồ gốm không chỉ là vật dụng, mà là kết tinh của đất mẹ, của lửa thiêng và tâm huyết người làm. Những người giữ lửa như ông, như bà, dù đôi tay đã run rẩy theo thời gian, nhưng mỗi lần cầm con dao tiện hay chiếc bút vẽ, họ như hóa thân vào hồn cốt của đất. Họ không chỉ truyền nghề, mà còn truyền cả cái "tâm" – thứ triết lý nhân sinh quan quý báu mà cha ông đã gửi gắm qua nhiều thế hệ.

Chuyện về những người giữ lửa di sản làng quê- Ảnh 1.

Không chỉ ở làng nghề, những "người giữ lửa" còn hiện diện ở những vùng quê với các loại hình nghệ thuật dân gian. Tại Huế, những nghệ nhân Nhã nhạc cung đình vẫn say sưa với tiếng đàn phách; ở Bắc Ninh, các liền anh liền chị vẫn hát những câu quan họ ngọt ngào bên mái đình cổ. Họ chính là những "bảo tàng sống". Trong bối cảnh văn hóa đại chúng đang lan rộng, những người giữ lửa này là bức tường thành vững chãi ngăn sự mai một. Họ bền bỉ đào tạo những người kế cận, không chỉ dạy kỹ thuật mà dạy cả tình yêu, niềm tự hào với văn hóa quê hương.

Thông tin cập nhật mới nhất từ Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch năm 2026 cho thấy, Chính phủ đang đẩy mạnh các chương trình hỗ trợ trực tiếp cho các Nghệ nhân ưu tú và Nghệ nhân nhân dân. 

Các chính sách về trợ cấp sinh hoạt, hỗ trợ không gian thực hành nghề và các chương trình đưa di sản vào giảng dạy trong trường học đang được triển khai đồng bộ. Đây là một bước tiến quan trọng, khẳng định vị thế của những người giữ lửa trong hệ sinh thái văn hóa quốc gia. Việc vinh danh không chỉ là sự trân trọng đóng góp của họ, mà còn là lời cam kết rằng nhà nước sẽ không để những giá trị ấy bị lạc lõng giữa thời đại mới.

Sự tận tụy của họ chính là "sợi dây" nối liền quá khứ và tương lai. Khi thế hệ trẻ – vốn sinh ra trong thời đại của công nghệ và Internet bắt đầu có xu hướng quay về tìm hiểu cội nguồn, họ sẽ thấy những "người giữ lửa" này chính là những người dẫn đường tuyệt vời nhất. Việc ghi nhận và tôn vinh những con người này tạo ra một nguồn cảm hứng lớn lao. Nhiều bạn trẻ hiện nay đã từ bỏ công việc văn phòng để trở về quê nhà khởi nghiệp trên chính đôi bàn tay của cha ông. Họ học nghề từ những nghệ nhân lớn tuổi, nhưng áp dụng tư duy marketing hiện đại, sử dụng thương mại điện tử để đưa sản phẩm làng nghề vươn ra thị trường quốc tế. Đó chính là sự tiếp nối hoàn hảo – sự kết hợp giữa bàn tay tài hoa của nghệ nhân và tư duy nhạy bén của người trẻ.

Tuy nhiên, thách thức đặt ra vẫn còn đó. Những người giữ lửa đang già đi theo thời gian, và khoảng cách thế hệ đôi khi là rào cản lớn. Chúng ta không chỉ cần tôn vinh họ bằng những danh hiệu, mà cần xây dựng những mô hình lưu trữ di sản phi vật thể một cách khoa học. 

Việc sử dụng công nghệ số để ghi chép lại những kỹ thuật, những câu chuyện, những tri thức dân gian của các cụ thông qua video, thực tế ảo hay các bảo tàng số là một hướng đi vô cùng cấp bách. Những nghệ nhân ấy cần được hỗ trợ để truyền dạy trong một môi trường chuyên nghiệp, bài bản hơn, nơi mà mỗi học trò đều hiểu rằng mình đang tiếp nhận một phần máu thịt của văn hóa dân tộc.

Chuyện về những người giữ lửa di sản làng quê- Ảnh 2.

Những người giữ lửa di sản làng quê không chỉ giữ những gì đã mất, họ đang cùng chúng ta kiến tạo những giá trị mới dựa trên nền tảng cũ. Khi chúng ta tôn trọng họ, chúng ta đang tôn trọng chính gốc rễ của mình. Những câu chuyện của họ, dù bình dị, vẫn luôn ẩn chứa những bài học triết lý lớn lao về sự bao dung, tính cộng đồng và lòng yêu nước thầm lặng. Họ là những chiến binh văn hóa, chiến đấu không phải bằng vũ khí, mà bằng niềm tin vào vẻ đẹp của dân tộc.

Trong nhịp sống hiện đại, hãy đừng quên những ngôi nhà có khói bếp vương vấn, những xưởng nghề vẫn đỏ lửa và những người già vẫn ngồi bên khung cửi. Đó là nơi di sản đang thở. Hãy dành cho họ một sự trân trọng xứng đáng, không chỉ bằng sự ngưỡng mộ mà bằng những hành động cụ thể: mua một sản phẩm thủ công, tham gia một buổi học nghề, hay đơn giản là lắng nghe câu chuyện về quá khứ từ họ.

Kết thúc hành trình tìm về làng quê, nhìn vào những gương mặt của những người giữ lửa, ta thấy một niềm tin vững chãi vào tương lai. Di sản không phải là thứ đã chết, nó chỉ cần những người đủ tâm và đủ tầm để đánh thức. Những con người ấy, dù thầm lặng, nhưng lại đang xây dựng nền móng vững chắc cho bản sắc quốc gia trong kỷ nguyên hội nhập. Di sản sẽ trường tồn, không chỉ bởi nó là báu vật, mà bởi vì luôn có những trái tim nhân hậu, kiên cường như họ, ngày ngày chắt chiu giữ lấy ngọn lửa thiêng của dân tộc, để ngọn lửa ấy mãi mãi sáng soi cho những thế hệ mai sau tìm đường về với cội nguồn./.

Bình luận

0

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bình luận không đăng nhập

Bạn không thể gửi bình luận liên tục.
Xin hãy đợi 60 giây nữa.