Bước sang những ngày đầu năm 2026, hồ sơ đề nghị công nhận hệ thống địa đạo tại Việt Nam là Di sản Thế giới đã có những tiến triển quan trọng, thu hút sự quan tâm lớn của cộng đồng quốc tế. Không chỉ đơn thuần là những công trình quân sự dưới lòng đất, các địa đạo như Củ Chi hay Vịnh Mốc đang được nhìn nhận như những kỳ quan về sự sáng tạo và lòng kiên cường. Việc đưa các di tích này vào danh mục của UNESCO không chỉ nhằm bảo tồn các cấu trúc vật chất, mà còn để vinh danh một giá trị tinh thần bất diệt của dân tộc Việt Nam.

Hệ thống địa đạo tại Việt Nam sở hữu những đặc điểm kỹ thuật độc nhất vô nhị. Dưới lòng đất sâu, một mạng lưới chằng chịt bao gồm phòng ở, nhà bếp, giếng nước, kho lương thực và bệnh viện đã được xây dựng hoàn toàn bằng sức người. Các chuyên gia quốc tế bày tỏ sự kinh ngạc trước khả năng thông gió tự nhiên và hệ thống thoát hiểm phức tạp, cho thấy tư duy chiến lược và sự thấu hiểu địa chất sâu sắc. Đây là bằng chứng sống động về sự thích nghi tuyệt vời của con người trong điều kiện khắc nghiệt nhất.

Trong lộ trình vươn tầm thế giới, công tác bảo tồn nguyên trạng đang được ưu tiên hàng đầu. Hiện nay, các địa phương đã ứng dụng công nghệ quét 3D laser để lập bản đồ chi tiết toàn bộ mạng lưới ngầm, giúp theo dõi các biến đổi cấu trúc do tác động của thời tiết. Việc quản lý du khách cũng được thực hiện thông qua hệ thống cảm biến thông minh, đảm bảo lưu lượng tham quan không gây áp lực lên nền địa chất. Sự cân bằng giữa khai thác du lịch và bảo vệ di tích là yếu tố then chốt để hồ sơ nhận được sự đánh giá cao.
Giá trị của địa đạo không chỉ dừng lại ở quá khứ mà còn mang thông điệp mạnh mẽ cho tương lai. Khi trở thành Di sản Thế giới, các địa đạo này sẽ trở thành những "trường học thực tế" về lịch sử cho thế hệ trẻ toàn cầu. Du khách đến đây không phải để chứng kiến sự tàn khốc, mà để thấu hiểu giá trị của sự sống và sự kiên trì. Đây là nền tảng để phát triển các loại hình du lịch giáo dục, góp phần quảng bá hình ảnh một Việt Nam yêu chuộng hòa bình và đầy trí tuệ.

Hành trình đưa địa đạo Việt Nam ra thế giới là sự khẳng định bản sắc dân tộc. Việc UNESCO công nhận di sản này sẽ mở ra cơ hội thu hút dòng khách nghiên cứu và văn hóa cao cấp. Tuy nhiên, thách thức lớn nhất vẫn là giữ được sự linh thiêng vốn có giữa sự nhộn nhịp của du lịch đại chúng. Câu trả lời nằm ở ý thức của mỗi người lữ hành và chiến lược quản lý bền vững, nơi di sản được coi là tài sản quốc gia cần truyền lại nguyên vẹn cho đời sau.
Khép lại những trang hồ sơ đầy tâm huyết, hệ thống địa đạo Việt Nam đang đứng trước ngưỡng cửa của sự thừa nhận toàn cầu. Khi mặt trời của năm mới 2026 tỏa rạng, chúng ta có quyền tin tưởng rằng những kỳ tích trong lòng đất sẽ sớm trở thành di sản chung của nhân loại, để thế giới thêm hiểu và thêm yêu một Việt Nam kiên cường, sáng tạo./.

Bình luận
0