Trong không khí hân hoan của những ngày đầu năm mới Bính Ngọ 2026, nhìn lại chặng đường đã qua và hướng tới tương lai, Chủ tịch nước Lương Cường đã nhấn mạnh: “Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng không chỉ là một sự kiện chính trị trọng đại, mà còn là lời hiệu triệu tinh thần đoàn kết, khơi thông mọi nguồn lực để dân tộc ta vững vàng bước vào kỷ nguyên vươn mình. Đây là thời điểm để mỗi cán bộ, đảng viên và người dân biến niềm tin thành hành động, biến khát vọng thành hiện thực sinh động trên mỗi tấc đất quê hương.”
Tố Hữu từng viết về Đảng như viết về mùa Xuân - mùa Xuân của lý tưởng, của lẽ phải, của con đường. Mượn câu thơ làm đề từ, ta không chỉ mượn một hình ảnh giàu cảm hứng, mà mượn cả một mạch nguồn tinh thần: Khi Đảng vững vàng, khi lòng dân đồng thuận, khi đường hướng sáng rõ, thì mùa Xuân của đất nước không còn là một khái niệm thi ca, mà trở thành một năng lượng xã hội, một sức mạnh lịch sử, một “điểm tựa” để quốc gia bước tới. Và vì thế, “Với Đảng, mùa Xuân” không chỉ là một nhan đề - đó là một cách gọi tên niềm tin.

Trong những ngày cả nước đón Tết, nhịp sống như chậm lại để nghe rõ hơn tiếng lòng dân tộc. Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng khép lại, nhưng dư âm của nó vẫn đang mở ra như một cánh cửa. Khép lại một chặng đường để mở ra một chân trời. Không phải ngẫu nhiên mà người ta gọi Đại hội XIV là cột mốc của sự chuyển tiếp, một dấu mốc để đất nước bước vào kỷ nguyên mới. Bởi Đại hội này không chỉ tổng kết một nhiệm kỳ; nó là sự định hình một tầm nhìn. Không chỉ sắp xếp một tổ chức; nó là sự củng cố một niềm tin. Không chỉ đưa ra mục tiêu; nó là lời hiệu triệu về hành động, về kỷ luật thực thi, về trách nhiệm đến cùng.
Thành công của Đại hội XIV trước hết nằm ở sự hội tụ của đồng thuận và trí tuệ. Trong một thế giới biến động, trong một thời đại mà cơ hội và rủi ro đi song hành như hai mặt của đồng tiền, điều quan trọng nhất của một quốc gia là biết mình đang đứng ở đâu, biết mình cần đi về đâu, và biết bằng cách nào để đi tới đích. Đại hội XIV đã làm rõ điều ấy bằng một hệ mục tiêu có tính định hướng, bằng một tinh thần tổ chức thực hiện mạnh mẽ hơn, bằng một thái độ chính trị dứt khoát hơn với những căn bệnh cố hữu của sự trì trệ.

Khi sự phát triển không còn được đo bằng khẩu hiệu, mà được đo bằng năng lực chuyển hóa chủ trương thành kết quả; khi lời nói không còn đứng riêng, mà phải bước cùng việc làm; khi mỗi cán bộ không còn có thể né tránh trách nhiệm bằng những câu chữ chung chung - đó là lúc nền quản trị quốc gia trưởng thành.
Thành công tiếp theo của Đại hội XIV là củng cố niềm tin bằng sự minh bạch của lựa chọn, bằng tính kỷ luật của tổ chức, và bằng kỳ vọng được trao gửi. Nhân sự không chỉ là câu chuyện của vị trí chính trị; nhân sự là câu chuyện của tinh thần thời đại. Một Ban Chấp hành Trung ương mới vừa được công bố không chỉ là danh sách những con người cụ thể; đó là lời cam kết về chất lượng lãnh đạo, là kỳ vọng về bản lĩnh đổi mới, là hy vọng về khả năng kiến tạo.

Nhân dân có quyền kỳ vọng - và cũng có quyền đòi hỏi - rằng đội ngũ mới sẽ mạnh hơn về năng lực, trong sạch hơn về đạo đức công vụ, sâu sắc hơn về tư duy chiến lược, và quyết liệt hơn về hành động. Đất nước đang đứng trước những bài toán lớn: Phát triển nhanh nhưng phải bền vững; hiện đại hóa nhưng không được đánh mất căn cốt; hội nhập sâu nhưng phải giữ vững độc lập tự chủ; thúc đẩy đổi mới sáng tạo nhưng không để ai bị bỏ lại phía sau.
Những bài toán ấy không thể giải bằng cảm hứng nhất thời, mà cần một đội ngũ dám chịu trách nhiệm, dám làm đến cùng, dám đặt lợi ích quốc gia - dân tộc lên trên lợi ích cục bộ. Chúng ta đã đi qua nhiều mùa Xuân đổi mới để có ngày hôm nay. Bốn mươi năm Đổi mới đã cho đất nước một thế đứng khác trên bản đồ khu vực và thế giới. Nhưng sự thật giản dị là: Thế và lực chỉ là điều kiện cần. Điều kiện đủ là cách ta bước tiếp.
Ở đây, Đại hội XIV đã gửi một thông điệp rất rõ: Kỷ nguyên mới không tự đến chỉ vì chúng ta ước vọng. Kỷ nguyên mới phải được kiến tạo bằng hành động cụ thể, bằng cải cách thực chất, bằng tinh thần phụng sự. Một dân tộc không thể đi xa nếu không biết tự đổi mới mình. Một bộ máy không thể mạnh nếu thiếu kỷ luật, thiếu trách nhiệm, thiếu cơ chế đánh giá bằng kết quả. Một quốc gia không thể giàu nếu chỉ dựa vào tài nguyên hữu hạn và lao động giá rẻ, mà không mở đường cho tri thức, công nghệ, sáng tạo, và năng suất.

Vì vậy, “Kỷ nguyên mới” mà Đại hội XIV mở ra, suy cho cùng, là kỷ nguyên của một chất lượng phát triển khác: Chất lượng của thể chế hiện đại hơn; chất lượng của quản trị hiệu quả hơn; chất lượng của con người được đặt ở trung tâm hơn; chất lượng của niềm tin được nuôi dưỡng bằng công bằng xã hội và liêm chính công vụ. Kỷ nguyên ấy đòi hỏi chúng ta phải nhìn thẳng vào những điểm nghẽn - không né tránh, không ngại va chạm. Đòi hỏi phải coi cải cách thể chế là “đòn bẩy” chứ không chỉ là “khẩu hiệu”. Đòi hỏi phải coi kỷ luật thực thi là danh dự của bộ máy. Đòi hỏi phải coi sự hài lòng của Nhân dân là thước đo của mọi chính sách.
Khi Đảng nói “dân là gốc”, đó không phải một mỹ từ chính trị; đó là tiêu chuẩn đánh giá: Mọi quyết sách phải hướng về đời sống thật của Nhân dân, về cơ hội thật của người trẻ, về sự an tâm thật của người lao động, về niềm tin thật của doanh nghiệp, về tương lai thật của đất nước. Trong hơi thở Tết, ta dễ nghĩ về an vui, sum vầy. Nhưng trong chiều sâu của một dân tộc từng chịu nhiều gian khó, Tết còn là dịp để nhắc nhau về trách nhiệm: Trách nhiệm giữ gìn thành quả, trách nhiệm bồi đắp niềm tin, trách nhiệm để đất nước không lỡ nhịp với thời đại.
Có lẽ chưa bao giờ yêu cầu “nói ít - làm nhiều - làm đến cùng” lại mang ý nghĩa thời sự đến thế. Bởi trong một thế giới cạnh tranh bằng tốc độ và hiệu quả, chậm trễ cũng là một dạng tụt hậu. Trong một xã hội đòi hỏi minh bạch và công bằng, nửa vời cũng là một dạng đánh mất niềm tin. Trong một nền kinh tế cần bứt phá, cục bộ cũng là một dạng tự trói mình. Đại hội XIV đặt nền tảng cho một nhịp đi mới: Nhịp của hành động. Và hành động, nếu muốn thành sức mạnh, phải bắt đầu từ những việc tưởng như giản dị: Làm cho bộ máy gọn hơn nhưng mạnh hơn; làm cho chính sách ít hơn nhưng trúng hơn; làm cho thủ tục nhanh hơn nhưng chặt hơn; làm cho phân cấp rõ hơn nhưng giám sát tốt hơn; làm cho người có năng lực có đất dụng võ, người thiếu trách nhiệm không còn chỗ nương náu.

Những điều ấy nghe như kỹ thuật, nhưng thực chất là đạo lý của quản trị: Quản trị vì dân, quản trị để phát triển, quản trị để tạo niềm tin. Trong một số báo Tết, nhắc đến văn hóa là điều tự nhiên bởi văn hóa chính là phần sâu thẳm làm nên “chất Xuân” của một dân tộc. Nhưng văn hóa ở đây không chỉ là lễ hội hay phong tục, mà trước hết là văn hóa chính trị, văn hóa công vụ, văn hóa hành động - là cách một tổ chức biết đặt lợi ích chung lên trên, biết tự chỉnh đốn, biết tự đổi mới, biết coi lời hứa với Nhân dân là danh dự. Đó cũng là khi mỗi cán bộ bước vào nhiệm kỳ mới với tinh thần phụng sự thay vì hưởng thụ, với trách nhiệm thay vì an phận, với liêm chính thay vì vụ lợi - để lời nói đi cùng việc làm, để niềm tin của dân được trả bằng kết quả.
Văn hóa, suy cho cùng là năng lực biến lý tưởng thành kỷ luật, biến đường lối thành nhịp sống, biến niềm tin thành sức mạnh phát triển. Và trong cảm hứng Xuân, lời thơ Tố Hữu như một mạch sáng lan vào hôm nay: “Ôi! Mùa Xuân bốn nghìn năm mơ ước/ Hơn nửa đời đi, tôi đã biết đâu” - bởi mùa Xuân của đất nước không chỉ là sắc đào, mai, hương bưởi, mà là mùa Xuân của lựa chọn đúng đắn, của đường đi đúng đắn, của những quyết sách làm nên vận hội.
Khi toàn xã hội cùng nuôi dưỡng một “văn hóa khát vọng” - khát vọng học tập, khát vọng lao động, khát vọng sáng tạo, khát vọng vươn lên bằng năng lực thật - thì mùa Xuân sẽ không chỉ đến trên lịch, mà đến trong từng con phố, từng nhà máy, từng lớp học, từng cánh đồng, từng công trường, từng phòng thí nghiệm, từng dự án khởi nghiệp. Và từ mạch nguồn ấy, có thể tin rằng Tổ quốc bước vào kỷ nguyên mới với một tâm thế tự tin hơn, mạnh mẽ hơn, đúng như câu thơ giản dị mà vang vọng của Tố Hữu: “Tổ quốc tôi rất đẹp, rất giàu”.

Mùa Xuân, xét đến cùng, là khởi đầu. Đại hội XIV đã mở ra cánh cửa. Phần còn lại thuộc về chúng ta - thuộc về kỷ luật thực thi của hệ thống, thuộc về sức bền của cải cách, thuộc về năng lực biến tầm nhìn thành hiện thực. Có một niềm tin rất Việt Nam trong những ngày Tết: Đã hẹn với tương lai thì phải giữ lời. Và có một niềm tin cũng rất Việt Nam: Khi lòng dân đã thuận, khi đường lối đã rõ, khi ý chí đã đồng, thì không có thử thách nào là không thể vượt qua.
Với Đảng, mùa Xuân - không chỉ là mùa Xuân của đất trời, mà là mùa Xuân của lòng người. Mùa Xuân của niềm tin. Mùa Xuân của hành động. Và nếu mùa Xuân là lời hẹn, thì kỷ nguyên mới chính là lời hẹn được thực hiện bằng mồ hôi, trí tuệ và sự dấn thân của cả một dân tộc./.

Bình luận
0