TÔN VINH CỘI NGUỒN - KẾT NỐI THỜI ĐẠI

Theo dõi chúng tôi trên các nền tảng

Di sản – Lịch sử

Chiến lược bảo tồn di sản 2026: Giải mã bài toán áp lực từ du lịch đại chúng

Hồ Dung 15/01/2026 10:22 GMT+7

vtv8.vtv.vn - Ngành bảo tồn di sản Việt Nam đang đứng trước một khúc quanh mang tính sống còn khi sức nóng từ du lịch đại chúng không còn là dự báo mà đã trở thành áp lực hiện hữu.

Tại các di tích trọng điểm như Phố cổ Hội An, Cố đô Huế hay Quần thể danh thắng Tràng An, lượng khách tham quan tăng trưởng đột biến đang tạo ra những thách thức chưa từng có đối với công tác duy trì tính nguyên bản. Việc tìm kiếm một chiến lược bảo tồn thích ứng, nơi kinh tế không đối đầu với di sản, đã trở thành mệnh lệnh cấp thiết cho cả nhà quản lý và cộng đồng.

Hiện trạng di sản trong cơn lốc du lịch đại chúng cho thấy sự quá tải về hạ tầng và ô nhiễm tiếng ồn, rác thải đang trực tiếp bào mòn các vật liệu kiến trúc cổ. Tại Hội An, những nếp nhà gỗ hàng trăm năm tuổi phải gánh chịu sức nặng vượt tải từ các hoạt động kinh doanh, trong khi ở Huế, các công trình cung điện đối mặt với nguy cơ biến dạng do tần suất sử dụng quá cao phục vụ các tour tham quan quy mô lớn. Áp lực này không chỉ dừng lại ở các cấu trúc vật chất mà còn làm mờ nhạt dần bản sắc văn hóa phi vật thể khi các không gian sống của cư dân bản địa bị thu hẹp, nhường chỗ cho các dịch vụ thương mại hóa. Nếu không có những kịch bản ứng phó, di sản sẽ rơi vào tình trạng "chảy máu" giá trị, biến những địa danh văn hóa thành các công viên giải trí thiếu linh hồn lịch sử.

Chiến lược bảo tồn di sản 2026: Giải mã bài toán áp lực từ du lịch đại chúng- Ảnh 1.

Để giải quyết vấn đề này, các chuyên gia đề xuất ba mô hình bảo tồn thích ứng mang tính chiến lược cho giai đoạn mới.

Thứ nhất là mô hình bảo tồn dựa vào cộng đồng. Di sản chỉ có thể tồn tại bền vững khi người dân địa phương được tham gia trực tiếp vào quá trình quản lý và chia sẻ lợi ích kinh tế công bằng. Khi lợi ích từ du lịch được tái đầu tư trực tiếp vào việc trùng tu nhà cổ và giữ gìn nếp sống truyền thống, cộng đồng sẽ trở thành bức tường thành vững chắc nhất để bảo vệ di sản. Việc biến người dân từ "người đứng ngoài" thành "chủ thể bảo tồn" giúp duy trì được phần hồn của di sản – chính là những nếp sinh hoạt đặc trưng đã được đúc kết qua nhiều thế hệ.

Thứ hai là ứng dụng công nghệ giám sát từ xa. Hệ thống cảm biến thông minh kết hợp trí tuệ nhân tạo (AI) cho phép theo dõi sát sao tình trạng cấu trúc, độ ẩm và sự xuống cấp của vật liệu theo thời gian thực để dự báo nguy cơ hỏng hóc trước khi chúng xảy ra. Các dữ liệu số hóa 3D cũng đóng vai trò quan trọng trong việc phục dựng chính xác các chi tiết kiến trúc nếu bị hư hại do thiên tai hoặc sự cố ngoài ý muốn. Đây là "lá chắn công nghệ" giúp công tác bảo tồn chuyển từ thế bị động sang chủ động ngăn ngừa rủi ro.

Thứ ba là việc quy hoạch vùng đệm di sản bền vững. Đây là giải pháp then chốt giúp phân tán áp lực từ vùng lõi di sản. Bằng cách phát triển các khu vực dịch vụ, lưu trú và trải nghiệm tại vùng đệm, chúng ta có thể giảm bớt mật độ khách tập trung vào các điểm di tích nhạy cảm. Điều này không chỉ tạo ra những trải nghiệm du lịch bổ trợ phong phú mà còn trả lại sự tĩnh lặng cần thiết cho không gian di tích, đảm bảo tuổi thọ cho công trình.

Chiến lược bảo tồn di sản 2026: Giải mã bài toán áp lực từ du lịch đại chúng- Ảnh 2.

Sự thành công của chiến lược bảo tồn 2026 phụ thuộc rất lớn vào vai trò của Nhà quản lý và Doanh nghiệp thông qua cơ chế hợp tác công tư (PPP). Nhà nước không thể đơn độc trong hành trình bảo tồn tốn kém, do đó việc huy động nguồn lực từ doanh nghiệp qua các cam kết xã hội là giải pháp tối ưu. Cơ chế PPP cho phép doanh nghiệp đầu tư vào dịch vụ và trùng tu di tích dưới sự giám sát chặt chẽ của cơ quan chuyên môn. Điều này mang lại nguồn tài chính dồi dào và đưa vào những tư duy quản lý hiện đại, giúp di sản tiếp cận gần hơn với công chúng mà vẫn bảo tồn được giá trị nguyên bản.

Nhìn rộng ra, bảo tồn không đồng nghĩa với đóng băng hay từ chối phát triển. Một chiến lược đúng đắn năm 2026 là khi chúng ta chấp nhận sự thay đổi nhưng kiểm soát được tốc độ và phương thức của nó. Sự gắn kết giữa nhà quản lý, doanh nghiệp và cộng đồng chính là chìa khóa để di sản Việt Nam trường tồn trong dòng chảy thời đại, để mỗi công trình không chỉ là mảnh ký ức của quá khứ mà còn là nguồn cảm hứng cho sự phát triển của tương lai./.

Bình luận

0

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bình luận không đăng nhập

Bạn không thể gửi bình luận liên tục.
Xin hãy đợi 60 giây nữa.