Vào ngày 28/2, trong một động thái gây chấn động dư luận quốc tế, Tổng thống Mỹ Donald Trump chính thức xác nhận Washington đã khởi động một chiến dịch quân sự quy mô lớn nhắm vào Iran. Thay vì một cuộc họp báo truyền thống tại Nhà Trắng, thông báo được đưa ra qua một đoạn video trực diện trên mạng xã hội. Đây là phong cách truyền thông đặc trưng của ông Trump nhằm tạo hiệu ứng tâm lý mạnh mẽ và thiết lập sự kết nối trực tiếp với công chúng toàn cầu.
Đến ngày 1/3, nhà lãnh đạo Mỹ tiếp tục cập nhật tình hình với giọng điệu kiên định rằng chiến dịch đang diễn ra đúng theo kế hoạch đã vạch sẵn. Tuy nhiên, ông cũng đưa ra một lưu ý quan trọng: đây không phải là một cuộc tập kích chớp nhoáng. Việc ông khẳng định các cuộc tấn công sẽ tiếp tục diễn ra trong nhiều ngày nữa cho thấy quy mô của chiến dịch không chỉ dừng lại ở việc phá hủy các mục tiêu đơn lẻ, mà là một chuỗi hoạt động quân sự có hệ thống, được tính toán cho một lộ trình dài hơi.
Trong thông điệp phát đi, Tổng thống Trump đã nêu rõ những lý do cốt lõi để lý giải cho hành động quân sự mạnh mẽ này. Trước hết, ông tuyên bố mục tiêu tối thượng là bảo vệ người dân Mỹ bằng cách loại bỏ các mối đe dọa hiện hữu. Theo quan điểm của Nhà Trắng, việc để mặc Iran gia tăng ảnh hưởng tại Trung Đông là một sự đe dọa trực tiếp đến tính mạng và tài sản của công dân Mỹ trong khu vực cũng như trên toàn thế giới.
Bên cạnh đó, điểm mấu chốt trong lập luận của Washington là cáo buộc Iran đang âm thầm tái thiết chương trình hạt nhân và nỗ lực phát triển công nghệ tên lửa đạn đạo có khả năng vươn tới lãnh thổ Mỹ. Thông điệp "không thể chờ đợi cho đến khi mối đe dọa xuất hiện ngay trước cửa nhà" đã thể hiện rõ tư duy phòng ngừa của chính quyền đương nhiệm. Đặc biệt, ông Trump còn công khai hướng tới một sự thay đổi chế độ tại Tehran, biến chiến dịch này thành một cuộc chiến có mục đích chính trị sâu sắc nhằm thiết lập một thực thể mới phù hợp hơn với lợi ích của Mỹ và đồng minh.
Việc tuyên bố chiến dịch đang diễn ra thuận lợi cho thấy một sự chuẩn bị kỹ lưỡng về mặt tình báo và hậu cần từ phía Lầu Năm Góc. Về mặt quân sự, Mỹ đang tận dụng ưu thế tuyệt đối về không quân, tên lửa hành trình và năng lượng tác chiến mạng để làm tê liệt hệ thống phòng thủ của đối phương trước khi triển khai các bước tiếp theo. Đây không chỉ là một cuộc tấn công vật lý mà còn là một bài kiểm tra năng lực răn đe đối với các quốc gia khác đang sở hữu chương trình hạt nhân gây tranh cãi.
Trên phương diện chính trị, một chiến dịch quân sự mạnh mẽ thường tạo ra hiệu ứng tập hợp dư luận trong nước, giúp củng cố uy tín của tổng thống như một nhà lãnh đạo quyết đoán. Tuy nhiên, chiến lược này cũng là một con dao hai lưỡi. Việc công khai mục tiêu thay đổi chế độ là một bài toán cực khó mà lịch sử hiện đại đã chứng minh là hiếm khi có kết cục êm đẹp, nhất là tại một khu vực có địa hình và mạng lưới chính trị phức tạp như Iran.
Dù Washington khẳng định mọi thứ đi đúng quỹ đạo, nhưng thực tế chiến trường luôn chứa đựng những biến số khó lường. Iran không phải là một đối thủ yếu; với Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo và mạng lưới lực lượng ủy nhiệm rộng khắp Trung Đông, Tehran hoàn toàn có khả năng gây ra những tổn thất đáng kể cho các căn cứ của Mỹ và đồng minh. Nguy cơ về một cuộc trả đũa bất đối xứng luôn là bóng ma ám ảnh các nhà hoạch định chính sách tại Washington.
Hơn nữa, một cuộc chiến kéo dài sẽ trực tiếp đe dọa đến an ninh năng lượng toàn cầu. Eo biển Hormuz, huyết mạch dầu mỏ của thế giới, nằm ngay trong tầm ngắm của các lực lượng Iran. Chỉ cần một sự gián đoạn nhỏ tại đây cũng đủ để khiến giá dầu thế giới nhảy vọt, đe dọa đà hồi phục của kinh tế toàn cầu. Song song đó, phản ứng của các cường quốc như Nga và Trung Quốc cũng là một ẩn số lớn. Sự can thiệp của các bên này, dù dưới hình thức ngoại giao hay hỗ trợ quân sự, đều có thể biến một xung đột khu vực thành một cuộc đối đầu mang tính toàn cầu.
Tuyên bố ngày 1/3 của Tổng thống Donald Trump đã đặt thế giới vào trạng thái báo động cao độ. Việc xác nhận chiến dịch sẽ kéo dài trong nhiều ngày cho thấy Mỹ đã sẵn sàng cho một cuộc tiêu hao chiến lực lượng đối phương. Đây có thể coi là một canh bạc lớn nhất trong nhiệm kỳ của ông, nơi mà ranh giới giữa một chiến thắng chiến lược và một cuộc khủng hoảng sa lầy vô cùng mong manh.
Thế giới đang nín thở theo dõi những diễn biến tiếp theo từ vùng Vịnh. Trong những ngày tới, kết quả của các cuộc không kích và phản ứng thực tế từ Tehran sẽ trả lời cho câu hỏi: Liệu đây là bước đi thiên tài để lập lại trật tự khu vực, hay là một sai lầm chiến lược đẩy nhân loại vào một cuộc khủng hoảng không lối thoát?

Bình luận
0